thơ tình : VỀ CỘI XƯA NÍU TAY NGHÌN TRUNG !

 

thơ tình :

       VỀ CỘI XƯA NÍU TAY NGHÌN TRUNG !

                             ( Thái Ngọc Sơn )

 

Người yêu ơi, đêm thấp mênh mông
Ta như con chim đau nằm yên ….
Không nói, không nụ cười
Ta nghe đâu đây lời khấn nhỏ
Như trong vô thường có đôi dòng kinh khổ
Tôi thiêm thiếp giữa đời tôi
Giòng nước mắt yêu , làm cơn mưa rớt trên chăn gối
Có còn gì ! …..
Tình đã lạc mất đường về
Ta nghe từng mạch đời trăn trối
Giọng buồn lên tiếp nối ….
Cõi đời mình là những quán không
Ta đối diện âm u
Về cội xưa níu tay nghìn trùng
Ôm lòng đêm ta nghiêng mình nhìn dĩ vãng
Chén rượu cay ta uống hoài một đời
Em ơi ! …
Lẻ nào , ta hái một quả tình chưa chin tới
Cũng từ đây, ta yêu em, yêu thêm tình phụ …

 

 


Đêm ta nghe ….
Sầu rơi cho vực thẳm buồn theo
Ta thiêm thiếp giấc muộn màng
Em ơi ! …..
 Em không phài là chiều mà nhuộm anh đến tím
Ta trơ trọi với thiên thu
Dẫu muộn màng ta vẫn muốn bên em
Dẫu trong ta đã khô dòng cạn
Xót lại hồn hoang giữa hư không
Đêm nay ta bàng hoàng trong nỗi nhớ chơi vơi
Ta với tay …..
Tầm tay nào ta với
Khổ đau trần trụi
Tình ta mục rữa giữa đông lạnh
Chết một nửa đời
Rượu hôm qua còn nằm mộng trong tim
Có phải cuộc tình nào cũng ray rức vậy thôi sao em ! ….

 

 

                           nhạc sĩ - nhiếp ảnh Ngọc Sơn.

                                     01 - 04 - 2012

 

 

 

 


 

Hãy gửi cảm nhận của bạn

Hãy tham gia gửi cảm nhận của bạn tại đây.