thơ tình : TRỜI ƠI, AI ĐÃ PHỤ VONG - THÁI NGỌC SƠN

                         

                thơ tình :

                    TRỜI ƠI, AI ĐÃ PHỤ VONG

                                                     ( Thái Ngọc Sơn )

 

Tội tình …
Một lần ôm trái đắng
Giữa cõi miên man
Phút chốc vui cười ngàn phút khóc
Mãi hoài khắc trong tim
Nợ ân tình trong mục rữa của thời gian
Ta khâu vá hoài vết thương lòng
Qua ngày đoạn tháng ….
Trời ơi, ai đã phụ vong
Xem tình tôi như cỏ rác bên hè
Ta cố cười gượng trước linh hồn nghiệt ngã
Thôi em về ….
Em về với kẻ cùng em
Diễn cho hết vở tuồng còn xót lại !

Đêm buồn !
Đi dọc theo chái nhà
Nảo nùng chuyện xưa
Đâu đây đàn ai lãng đãng ngân tiếng thu
Cho cuộc tình điên đảo một cơn say
Nguyệt cầm ơi…
Hãy im tiếng đến ngàn thu sau
Hãy để mặc ta chết trong kỷ niệm
Để thời gian mang lịm xác ta đi
Đêm thấp thỏm
Thâp thỏm nhớ
Thấp thỏm chờ ….
Buồn ơi ! ….
Người cười trong nước mắt
Kẻ khóc trong oán hận !
Vì đường tình quên lối xưa
Nhưng ta vẫn thầm gọi em
Ngày tháng khô nắng hạ
Tận đáy hồn tôi dành hết cho em
Cứ ngóng trông một ảo diệu bất ngờ
Giữa cõi miên man
Ta tựa cửa đêm
Góc phố vọng nguyệt
Ta đứng chờ ai tóc bạc đầu !

                         nhạc sĩ – nhiếp ảnh Ngọc Sơn
                                      07 – 06 - 2013

 

 

 

 

Hãy gửi cảm nhận của bạn

Hãy tham gia gửi cảm nhận của bạn tại đây.