thơ tình : TIẾNG KINH CẦU ĐÃ CÓ TA NGHE - THÁI NGỌC SƠN

thơ tình : TIẾNG KINH CẦU ĐÃ CÓ TA NGHE - THÁI NGỌC SƠN

 

thơ tình :

 

          TIẾNG KINH CẦU ĐÃ CÓ TA NGHE

                                            ( Thái Ngọc Sơn )

 

 

Góc nhỏ trong tôi …..
còn ẩn chứa mảnh vụn tình, bão tố và cơn giông
Góc nhỏ trong tôi …..
 còn ẩn chứa một giấc mơ hồng tuyệt vọng
Góc nhỏ trong tôi …
chẳng có điều lạ
chỉ còn lại bụi tàn của hương tình xưa
Mỗi độ Đông về …..
Tôi cứ u hoài duyên cũ
 Mỗi độ Đông về …..
Trời không lạnh mà lòng nghe rét mướt sắt se
Ôi tháng ngày tiếp nối muộn phiền
Giữa dòng trí nhớ ta quên ta !
Hơn 40 mùa Đông
Ta sống kiếp chợt lòng
Đêm ta nghe bài thánh ca vô cùng
Cúi đầu gạt lệ …. Bám víu hư không !

 

Mang khổ đau một đời
Không hạn kỳ trăn chối
Tôi buồn hơn tôi, sầu tôi đã già ….
Bao năm đời lận đận, lòng ngọt ngào vết thương.
Giữa đêm Đông lạnh giá
Tiếng kinh cầu đã có ta nghe
Người hỡi ! …..
Đoạn đường đời mình cho nhau được mấy
Chuyện ngày xưa …
Ta cất sâu vào ô nhung nhớ
Xếp vào chỗ ngậm ngùi ! ..
Tựa cửa chiều Đông
Muốn quay về nơi hò hẹn ngày xưa
Tim nghe buốt nhói âm thầm
Lòng ướt cơn mưa
Ta nghe vụn rã quanh mình mảnh vã duyên
Bởi tim lòng ân nợ chưa trã vay
Cuối cùng ….
Đời mình một ân duyên vô bờ bến bất tương phùng ! ….

 

Hơn 40 năm đón mùa giáng sinh trong im lặng cúi đầu mím chặt môi ! ….


                                nhạc sĩ – nhiếp ảnh Ngọc Sơn
                                               24 -12 - 2012

 

 

Hãy gửi cảm nhận của bạn

Hãy tham gia gửi cảm nhận của bạn tại đây.