thơ tình : NƯỚC MẮT MÙA ĐÔNG - THÁI NGỌC SƠN

thơ tình : NƯỚC MẮT MÙA ĐÔNG  - THÁI NGỌC SƠN

      thơ tình :

             NƯỚC MẮT MÙA ĐÔNG

                                     ( Thái Ngọc Sơn )

 

 

Đông về trắng lạnh ngập hồn tương tư
Lỡ làng cho nét vô tư giã từ
Đâu đây tiếng chuông giáo đường rung rức đổ
Ta chới với kiếm tìm ….
Ôi tim mình bé bỏng vết máu loang
Lòng vỡ oà ……
Giữa mùa đông thanh khiết
Ngồi vu vơ chiều lắng tiếng kinh cầu
Thả hồn theo lá bước lang thang
Người khắc khoải …
Nhìn cuộc đời cô quạnh
Ngậm ngùi cúi mặt …
Yêu thương nén lòng.
Theo dòng đời tất tả
Chút dư tàn của buổi còn bên nhau .

 

Giọt lệ này em tiễn một cánh chim
Giữa mùa Đông lạnh giá
Giọt lệ này em có rửa sạch vết thương
Giữa mùa gió bấc sầu Đông
Tình như con nước
Không thuận chiều nên nước rẽ làm đôi
Hôm nay trời lạnh sương cao
Giở từng trang thơ …
Ta thấy cả ngày xưa
Kỷ niệm vẫn đong đầy bao nhung nhớ ngày xưa
Và tim anh ….
Ai dấy những dại khờ từ những mùa Đông xưa
Thôi đã hết …..
Người như chim bay ngược gió phiêu bồng
Đông đi Đông về ….
Nghĩa đã cạn.
Tỉnh giấc mơ ảo mộng phiêu diêu
Nghe tim rỉ máu …..
Nghe nhiều nhớ nhung !

 


         Mỗi mùa Đông về tìm lại ta một chút vấn vương
                       nhạc sĩ – nhiếp ảnh Ngọc Sơn
                                     23 – 12 - 2012

 

 

 

 

 

 

 

 

Hãy gửi cảm nhận của bạn

Hãy tham gia gửi cảm nhận của bạn tại đây.