thơ tình : EM CHO TA BIẾT LẼ VÔ THƯỜNG - THÁI NGỌC SƠN

thơ tình : EM CHO TA BIẾT LẼ VÔ THƯỜNG - THÁI NGỌC SƠN

 

 

 

Màu thời gian chóng phôi phai
Còn chút vương vấn trong ta ngậm ngùi
Ngày em đi, mây khóc thành mưa
Nửa cuộc đời còn lại anh chưa định thần
Em ơi ….
Em sang ngang đâu phải giấc mộng lành
Nơi nầy …
Sẽ trở nên khô cằn, trơ trọi và vỡ nát
Có phải vì cuộc tình vắn số
Ta đứng giữa nhặt thưa
Gọi em về hay vẫn sẽ tiễn đưa
Thôi đã hết ! ….
Cố nhân từ sau một linh hồn nát.

 

Ngày tháng buồn trở lại ! ….
Em ơi, nhung nhớ đến ngập lòng
Nhớ …
Nhớ lắm …
Nhớ buổi bình minh êm ái biệt tình nhau
Từ đó …
Ta một mình chóng chọi với bão đời đầy sóng
Đường đời đôi rẽ
Bên hương tình cũ ru hời qua tháng năm
Sẽ cúi đầu trong chiều mưa bước vội
Mưa ơi, tình ơi… ta mất nhau rồi
Con đường tình sử giờ đôi ngả
Chỉ còn bóng ảo quanh ta
Để đêm đêm….
Gió lùa khe cửa muộn phiền chiếu chăn

 

Thế là ….
Vĩnh viễn đời ta lạc lối nhau
Đếm từng đông qua mười ngón tay gầy
Nghe dĩ vãng vẫn ngập tràn đầy đoạ
Thôi thì thế, cảm ơn em nhé
Em cho ta biết lẽ vô thường
Trởi hỡi …sao đời tôi u uất qua
Tình đầu xưa đã đắm chìm
Còn đây tình cuối muộn phiên riêng ta ….
Em hỡi ! ….
Em đã thoả lòng kiêu hãnh chưa !!

 

                                      nhạc sĩ - nhiếp ảnh Ngọc Sơn

                                                     19 - 04 - 2013

 

 


 

Hãy gửi cảm nhận của bạn

Hãy tham gia gửi cảm nhận của bạn tại đây.